My dad and I just had a big ugly cry together.
r/TwoXChromosomes
u/girlwithguccibelts
My dad and I just had a big ugly cry together.
-[Trans: mình xin phép không dịch tiêu đề vì thực sự mình chẳng biết nên dịch như nào cả]-
-----------------------
Đó là hôm tôi đang cùng một người bạn làm đồ án trên máy tính ở nhà riêng, trong lúc chúng tôi đang tập trung làm bài tập thì ba tôi đi qua, theo phản xạ tự nhiên, tôi quay ra nhìn ba và ba chỉ cười với tôi rồi đi sang phòng kế luôn.
Một lúc sau, khi tôi đang nói chuyện với người trông trẻ ở phòng khách, ba tôi bước vào và bảo tôi rằng ba muốn nói chuyện. Thoạt đầu, tôi khá lo lắng, không phải vì ba tôi có vẻ giận giữ hay gì cả, ông ấy hoàn toàn rất bình thường, cơ mà tại vì mỗi lần ba mẹ tôi bảo họ muốn nói chuyện, tôi luôn cố nhớ coi là mình đã làm điều gì ngu ngốc.
Ba tôi bắt đầu kể cho tôi câu chuyện về tuổi thơ của ba. Tôi biết là ông nội tôi đã mất, nhưng lý do mà ông mất, vì bệnh tật hay vì tuổi tác, tôi chưa bao giờ biết hay được ai kể lại. Và hóa ra, ông nội tôi đã tự sát ngay sau khi ba tôi được sinh ra vài tiếng - ba tôi kể.
Bà nội tôi trở thành một người mẹ đơn thân và gia đình ba tôi khi đó phải chịu rất nhiều áp lực tiền bạc. Ba tôi đã lớn lên trong nghèo khó, giữa một khu dân cư đầy cạm bẫy nguy hiểm. Ba tôi kể tiếp về một vài chuyện tệ hại mà thủa bé ba đã phải trải qua và một biến cố lớn đã xảy ra khi ba 19. Gọi là biến cố, nhưng thực ra là ba tôi chỉ đánh nhau với một vài đứa cùng trang lứa ở trường thôi.
Chắc có lẽ vì không có ba từ nhỏ nên ba tôi luôn phấn đấu để trở thành một người ba tốt với chúng tôi, cả bằng lời nói lẫn hành động, nội tôi từng kể:"Hỏi nó muốn lớn lên làm gì, nó chắc chắn luôn bảo nó muốn làm một người ba tốt."
Quay trở lại câu chuyện mà ba tôi đang kể, sau cuộc ẩu đả đó, nội đã hỏi ba: "Con à, liệu con có muốn con cái của mình sau này chơi với một đứa dễ lao vào mấy cuộc ẩu đả như con không? Con có nên nhìn lại mình không?"
Ba tôi ngưng lại, một chút và bắt đầu khóc. Ba kể lại rằng sau đó, ba đã đi vòng quanh nhà, nghĩ về điều mà nội nói, nghĩ về những gì ba muốn dành cho con cái của ba sau này và ba đã từng cảm thấy sợ hãi, vô vọng đến nhường nào khi sợ mình không "đủ tốt để có thể dẫn lối một hình hài bé bỏng đến với thế giới này".
Rồi ba quay sang nhìn tôi, nói rằng nhiều lúc ba vẫn thấy mình chưa phải là một người cha mà chúng xứng đáng có, "Ba nhìn vào con và cảm thấy hãnh diện vì con đã lớn khôn như bây giờ. Ngay bây giờ đây, con à, ba muốn con biết rằng, từ lúc mẹ nói mẹ đang mang bầu, ba đã rất tự hào khi biết mình sắp làm cha con ạ, để ngày hôm nay ba nhận ra hình hài bé nhỏ ngày nào giờ đã trưởng thành và trở thành một người phụ nữ tuyệt vời."
Ba tôi đã từng rất nhiều lần nói rằng ông tự hào về tôi, nhưng cách mà ông nói với tôi ngày hôm nay khiến tôi cảm thấy không có từ ngữ nào để diễn đạt cả.
--------------------------------------------------------
Reddit Link: https://redd.it/7616gm
--------------------------------------------------------
Trans: Hồi năm 2 mình đi xe bus, hôm đó xe cũng không đông lắm nhưng không còn ghế đôi, chỉ còn 2, 3 ghế đơn gì đó, có 1 gia đình nhỏ lên xe ở điểm viện phụ sản thì phải, chị vợ cùng đứa nhỏ ngồi 1 ghế, anh chồng thì đứng cạnh, nắm tay và nói chuyện linh tinh với con, anh phụ xe có bảo anh chồng xuống ghế ngồi vì vẫn còn nghế trống, anh chồng chỉ cảm ơn, bảo "mình đứng đây được rồi."
Đi được một lúc thì có ghế đôi ở dưới, mình vẫn không quên cách anh chồng đỡ con và vợ đi xuống cuối xe, từng hành động nhỏ, thậm chí anh còn đợi vợ và con mình ngồi xuống rồi anh ấy mới ngồi. Bác tài lúc đó cũng đi chậm xe hẳn lại.
Trở thành ba mẹ chắc chắn là một trong những điều thiêng liêng nhất.
Nguồn FB: https://www.facebook.com/groups/redditvietnam/permalink/441975742866500/

Nhận xét
Đăng nhận xét